Điểm báo

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với website của trường THCS Nguyễn Trãi

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Bài viết > Tâm sự nho nhỏ >

    GỬI EM TRÒ DỐT

     

     

    “Hôm lay, em viết cái Đơn lày mong cô và nhà trường cho em ngỉ học vì chong lúc Học em quá đùa nghích và Học Hành còn yếu và làm cho lớp 10H xa xút và không thể vươn lên Được, em không xứng Đáng làm học sinh của chường…”.

    Lá đơn xin phép nghỉ học của một học sinh lớp 10 đã khiến dư luận xôn xao trong nhiều ngày qua. Nhiều người cho rằng lá đơn phản ánh thực trạng nền giáo dục của nước nhà, đáng phải suy ngẫm. Người viết đơn là Trần Văn M, học sinh lớp 10. Lá đơn có đầy đủ Quốc hiệu, tiêu ngữ, tiêu đề, ngày tháng và nội dung đơn. Nguyên văn nội dung đơn, M viết: “Hôm lay, em viết cái Đơn lày mong cô và nhà trường cho em ngỉ học vì chong lúc Học em quá đùa nghích và Học Hành còn yếu và làm cho lớp 10H xa xút và không thể vươn lên Được, và làm cho nhiều thầy cô gia phải nhác nhở lên em ngĩ em không xứng Đáng làm học sinh của chường…”.

    Hãy khoan bàn về mặt hình thức, những lời bạn học sinh viết trong đơn đáng để chúng ta suy ngẫm. M. đã dám nói thẳng, nói thật những khuyết điểm của mình: đùa nghịch, học hành còn yếu làm ảnh hưởng đến bạn bè, thầy cô, đến lớp, đến trường. Để rồi, bạn xin được nghỉ học với một lời cảm ơn. Thiết nghĩ, những điều trên không phải là hiếm, nhưng để thẳng thắn thừa nhận và nói ra không phải ai cũng làm được. Lòng tự trọng đã không cho phép M. tiếp tục “ngồi nhầm chỗ”… hay M. không thể chịu được những sức ép?

    Lá đơn của Trần Văn M cũng làm nóng lên những vấn đề về công tác giáo dục. Tại sao một học sinh lớp 10 lại viết sai lỗi chính tả khủng khiếp đến như thế? Đọc một câu mười chữ thì có đến năm sáu chữ là sai lỗi chính tả. Lời văn thì lủng củng, một câu có đến ba bốn chữ “và”…

    Buồn hơn là những điều đó lẽ ra không được phép sai, vì ngay khi học hết lớp 1 thì học sinh đã phải đọc thông, viết thạo. Đây là hiện tượng ngồi nhầm lớp. Và đáng ngại hơn là ngồi nhầm nhiều lớp.

    Năm học 2006-2007, Bộ GD&ĐT phát động cuộc vận động “Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục”, thì khi đó tình trạng học sinh “ngồi nhầm lớp” đã trở thành một vấn nạn nhức nhối được đề cập nhiều nhất. Nhiều học sinh dù không đủ trình độ để tiếp nhận kiến thức của lớp đang theo học nhưng vẫn lên lớp đều, vẫn đậu tốt nghiệp THPT. Lúc đó, tỷ lệ học sinh đậu tốt nghiệp THPT trên cả nước đều “đẹp như mơ” với xấp xỉ 100%.

    Hiện nay, tỷ lệ đổ tốt nghiệp THPT chẳng thua kém gì con số “đẹp như mơ” ấy, nhưng, tình trạng học sinh “ngồi nhầm lớp” vẫn còn là một vấn đề nhức nhối mà nhiều người vẫn đang cố che đi.

    Theo GDVN

    Gửi Em Trò Dốt

    (Thầy Lê Tuấn Đạt - ĐHĐN)


    Đến hôm nay Em ngồi học lớp mười

    Thầy mới biết chín năm em nhầm lớp

    Đọc lá đơn đứa học trò nghịch dốt

    Thầy biết lỗi thầy thì trễ quá em ơi!

    Quốc hiệu Việt Nam em cũng viết sai rồi

    Nhìn chữ ngã nghiêng biết ngón tay khó bảo

    Từng nét bút cứa lòng thầy rớm máu

    Nỗi niềm này em có biết cho không?

    Nhưng thầy nhận ra em có một tấm lòng

    Rất ngay thẳng và còn nhiều tự trọng

    Thầy chưa dạy cho em nhiều về lẽ sống

    Nhưng em ơi, em đã sống như người.

    Em hãy về trồng khoai bắp đi thôi

    Khoai bắp sẽ lớn lên như em chân thật

    Sẽ không biết chen chân nơi lối chật

    Để giành nhau nơi không phải của mình

    Cuộc đời này khó nói trước nhục vinh

    Em học dốt nhưng xin đừng mặc cảm

    Mẹ cha đọc đơn này chắc là lòng buồn lắm

    Nhưng chắc cũng mừng con không biết dối gian 

    Cha mẹ của ta tay cày cấy đã quen
     Gieo hạt gạo để nuôi người học chữ
    Em trồng bắp trồng khoai cũng tự hào lắm chứ
    Nên nếu buồn, nhớ buồn ít nghe em.


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Anh Long @ 15:58 23/12/2012
    Số lượt xem: 183
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến